Vĩnh biệt một phần tuổi thơ…
Có những mất mát khiến ta ngẩn ngơ, đứng lặng trước cuộc đời. Ngày hôm nay, mình tiễn biệt một người bạn – người đã cùng mình đi qua những năm tháng tuổi học trò ngây thơ, trong trẻo, mà giờ đây, chỉ còn có thể gặp lại trong ký ức.
Chúng mình từng học cùng lớp cấp 2, đã từng thân thiết, đã từng san sẻ với nhau những câu chuyện vụn vặt tuổi học trò. Những buổi tan trường, những lúc cả nhóm rủ nhau về nhà chơi, tiếng cười rộn vang khắp góc sân, góc vườn. Mình còn nhớ, những buổi bạn bè cùng nhau thì thầm về chuyện thích thầm bạn này, mến bạn kia – cái tình yêu trong sáng, vụng dại của tuổi 13, 14. Chúng mình đã có một quãng đời học trò đúng nghĩa: hồn nhiên, nhiều kỷ niệm, nhiều ước mơ.
Rồi cuộc đời đưa mỗi người một lối rẽ, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên. Trong ký ức của mình, bạn là người sống tình cảm, hay nghĩ ngợi, viết văn hay và luôn có một tâm hồn đẹp. Không ai nghĩ, một người như bạn lại phải bước vào một hành trình đầy đớn đau với căn bệnh ung thư. Gần hai năm trời, bạn kiên cường chống chọi, lặng lẽ chịu đựng sự hành hạ của bệnh tật. Để rồi, đến khi bạn nhắm mắt, đó cũng là lúc bạn được giải thoát, không còn phải oằn mình trong đau đớn nữa.
Nhưng ở lại, là nỗi đau xé lòng của gia đình bạn. Là người chồng mất đi người vợ đồng hành. Là hai đứa con thơ, một em bé lớp 6 giỏi giang, một em mới 5 tuổi còn ngây thơ, nay phải lớn lên mà thiếu vắng vòng tay mẹ. Nghĩ đến đó, lòng mình thắt lại.
Khó ai có thể tin được rằng, một người bạn từng vui cười, từng chạy nhảy bên mình thuở thiếu thời, giờ đây chỉ còn lại làn khói trắng tan vào hư không. Chỉ trong khoảnh khắc, một cuộc đời trở về với tro bụi. Cuộc sống mong manh đến mức con người ta không thể nào tưởng tượng nổi.
Bạn thân mến, hôm nay mình tiễn đưa bạn bằng những dòng chữ này. Bạn ra đi, nhưng ký ức về bạn vẫn còn mãi – trong mình, trong những người từng yêu thương bạn, và mãi mãi trong trái tim hai đứa con. Có thể bạn không còn hiện diện nơi trần thế, nhưng tình cảm, nụ cười, và những tháng ngày tuổi học trò của chúng mình, sẽ là một phần ký ức không bao giờ tàn phai.
Mình muốn tin rằng, bạn đang ở một nơi bình yên, nơi không còn đau đớn. Ở đó, bạn sẽ mỉm cười hiền hậu như xưa, và dõi theo những người bạn yêu thương.
Vĩnh biệt bạn. Một phần tuổi thơ của mình đã đi theo bạn, nhưng cũng nhờ bạn mà tuổi thơ ấy trở nên đẹp đẽ và đáng nhớ đến tận bây giờ.
