TÌNH YÊU – TỪ NHỮNG NGÀY ĐẦU ĐẾN LÚC GIỮA ĐƯỜNG

TÌNH YÊU – TỪ NHỮNG NGÀY ĐẦU ĐẾN LÚC GIỮA ĐƯỜNG nguyễn hòa quân blog

Những ngày đầu tiên khi mới làm quen nhau, ta có thể ngồi hàng giờ, thậm chí thức thâu đêm suốt sáng chỉ để trò chuyện. Ta kể cho nhau nghe từ những mẩu chuyện nhỏ nhặt của ngày thường, cho đến những giấc mơ lớn lao ta hằng ấp ủ. Ta tò mò về đối phương, muốn khám phá, muốn bước vào thế giới của họ, và cũng muốn mở rộng vòng tròn đời sống của chính mình để kéo họ vào.

Khi ấy, ta có hàng trăm ngàn cách để biến một câu chuyện cũ thành điều mới mẻ, có hàng trăm ngàn lý do để tìm đến nhau, gặp nhau. Ta cũng có cả triệu lời thương yêu để thổ lộ, có thể nói đi nói lại chẳng thấy chán. Bởi vậy, người ta mới thường nghĩ rằng những ngày đầu yêu nhau chính là khoảng thời gian đẹp nhất.

Nhưng rồi, khi sự mới mẻ dần qua đi, những khoảng lặng bắt đầu xuất hiện. Ta không còn hào hứng như xưa, cũng không còn nghĩ rằng mình sẽ vì ai đó mà cố gắng đến cùng. Ta bắt đầu muốn giữ lại phần riêng cho mình, muốn đặt cái “tôi” lên cao hơn cái “chúng ta”.

Rồi những thói quen lặp đi lặp lại mỗi ngày – lời chào buổi sáng, câu “ngủ ngon” buổi tối – vốn từng khiến ta rung động, nay lại trở nên nhạt nhòa, không còn đủ sức khơi dậy cảm giác khấp khởi chờ mong. Từ đó, ta bắt đầu thấy nhàm chán, rồi tìm cái để đổ lỗi.

Ta soi mói những lỗi lầm của nhau, ta cằn nhằn những điều nhỏ nhặt, ta trở nên khó tính hơn trước một chút vụng về vô tình của người kia. Ta quên mất rằng trước đây, chính những điều vụn vặt ấy từng làm mình bật cười, từng khiến ta thấy người kia đáng yêu biết bao.

Nghe này, đời người vốn có lúc thăng lúc trầm. Tình yêu cũng vậy – chẳng thể mãi ngọt ngào mà không bao giờ nhạt đi. Chính những khoảng nhạt, những mâu thuẫn, những lần xung đột mới là thử thách để ta biết: tình yêu này có đủ sâu, có đủ bền để đi tiếp về sau hay không. Không cùng nhau đi qua khúc quanh gian khó, sao có thể hẹn ước với nhau về một đoạn đường dài phía trước?

Vậy nên, khi ta vẫn còn đang có bên cạnh mình một mối quan hệ thật lòng, xin đừng dễ dàng buông tay. Đừng để những chuyện vụn vặt làm phai nhạt một tình cảm vốn dĩ đã từng rực rỡ. Đừng để vài lần xốc nổi, vài lời trong cơn giận dữ, biến tất cả thành tan vỡ.

Bởi có những thứ, một khi mất đi thì không bao giờ tìm lại được nữa. Và có những người, một khi đã lỡ buông tay, thì cả đời này, đi khắp thế gian cũng chẳng thể gặp lại một lần thứ hai.

Hãy học cách kiên nhẫn lắng nghe nhau, học cách tha thứ cho nhau, và học cách nói ra những câu níu giữ trước khi quá muộn. Tình yêu không chỉ là những ngày đầu rực rỡ, mà còn là những tháng ngày về sau, khi ta chọn nắm chặt tay nhau để cùng đi qua giông gió.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *