Bữa cơm muộn

bữa cơm muộn - truyện ngắn blog nguyễn hòa quân

Trong căn bếp nhỏ, đồng hồ đã chỉ gần 9 giờ tối. Bát đũa xếp ngay ngắn từ lâu, nồi canh trên bếp đã nguội ngắt. Chị Lan chống tay vào hông, mắt nhìn xoáy vào cánh cửa ra vào, lòng đầy bực bội.

– Lại muộn… – chị lẩm bẩm.

Ba mẹ con ngồi chờ, nhưng cơm chẳng ai nuốt nổi. Thằng út nghịch ngợm gắp một miếng rau rồi bỏ xuống, thì thào:

– Con đói quá, mẹ cho con ăn trước được không?

Lan gằn giọng:

– Ăn trước thì còn là gia đình gì nữa? Phải chờ ba con!

Con gái lớn lườm mẹ:

– Nhưng ba có bao giờ về đúng giờ đâu mà cứ bắt chờ?

Câu nói ấy như mũi dao xoáy vào lòng Lan. Đúng là lâu lắm rồi cả nhà không có một bữa cơm trọn vẹn. Từ khi anh Hùng nhận thêm ca, dường như anh chỉ còn xuất hiện ở nhà để ngủ, rồi lại đi.

Tiếng khoá cửa lạch cạch. Anh Hùng bước vào, áo sơ mi nhàu nhĩ, mồ hôi còn dính trên trán. Chưa kịp thở, anh đã nghe vợ hất giọng:

– Anh coi mấy giờ rồi? Cả nhà phải chờ anh đến nguội cả bữa cơm!

Hùng đặt cặp xuống ghế, mệt mỏi nhíu mày:

– Anh đi làm, chứ có đi chơi đâu mà em nói như vậy.

– Làm thì làm, nhưng một câu nhắn tin thì mất bao nhiêu thời gian? Hay anh không còn coi cái nhà này quan trọng nữa? – Lan đập mạnh cái muôi xuống bàn, nước canh bắn tung toé.

Không khí trở nên căng như dây đàn. Con gái lớn hậm hực đứng dậy, buông một câu:

– Con chán cảnh này lắm rồi! – rồi đóng sầm cửa phòng.

Thằng út giật mình, đôi mắt hoe đỏ, lắp bắp:

– Con… con không muốn ba mẹ cãi nhau.

Hùng thở dài, nhưng trong lòng cũng dậy sóng. Anh nghĩ: “Ngày nào cũng gồng gánh, kiếm từng đồng để lo cho chúng nó, vậy mà chỉ nhận lại toàn là trách móc.” Trong khi đó, Lan nghĩ ngược lại: “Anh ấy đi từ sáng đến khuya, chưa một lần hỏi con học hành thế nào, nhà cửa ra sao. Có đồng tiền, nhưng thiếu tình cảm thì gia đình này đâu còn đúng nghĩa nữa.”

Đêm đó, cả nhà mỗi người một góc. Lan nằm nghiêng quay lưng về phía chồng, nước mắt chảy ướt gối. Hùng trằn trọc, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, tim nặng như đá.

Sáng hôm sau, Lan dậy sớm dọn dẹp. Trong khi lôi đống áo quần bẩn ra, chị phát hiện trong túi áo Hùng có một tờ giấy ghi chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc:

“Phải ráng thêm ca tối, tháng này đủ tiền đóng học cho con. Con bé đang muốn học thêm vẽ, không thể để nó thiệt thòi. Cố gắng…”

Lan cầm tờ giấy, lòng bỗng chùng xuống. Chị nhận ra đằng sau những cơn cáu gắt, chồng vẫn đang âm thầm gánh vác cả gia đình.

Tối đó, Hùng về nhà, mệt mỏi như mọi khi. Nhưng khác với hôm trước, Lan không trách móc nữa. Chị nhẹ nhàng đặt bát canh nóng lên bàn, nói khẽ:

– Anh ăn đi, em biết anh vất vả lắm rồi.

Hùng ngẩng lên, ngạc nhiên. Anh nhìn vào mắt vợ, thấy sự dịu dàng mà lâu lắm rồi anh mới thấy lại.

Đúng lúc ấy, con gái lớn từ trong phòng bước ra, ngập ngừng:

– Ba mẹ… đừng cãi nhau nữa. Con không thích ăn cơm trong tiếng la mắng đâu.

Cả nhà lặng đi. Hùng đặt đũa xuống, đưa tay xoa đầu con gái, rồi quay sang nắm lấy bàn tay Lan.

– Anh xin lỗi. Từ nay, anh sẽ cố gắng thu xếp về sớm hơn.

Lan khẽ gật đầu, mắt rưng rưng.

Bữa cơm muộn hôm ấy không còn vị cay đắng, mà chan chứa sự thấu hiểu. Mỗi người đều nhận ra rằng, đôi khi tình yêu không cần những lời hoa mỹ, mà chỉ cần sự lắng nghe và một chút nhường nhịn.

Trong căn nhà nhỏ, tiếng cười rộn ràng trở lại. Bão giông của mâu thuẫn tan biến, nhường chỗ cho một điều giản dị nhưng quý giá – hạnh phúc gia đình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *