Cha mẹ thương con, xin đừng thiên vị
Trong nhiều gia đình Việt Nam, câu chuyện cha mẹ đối xử không công bằng giữa các con không còn xa lạ. Có nhà, con trai được ưu ái hơn con gái. Có nhà, đứa ngoan lành chịu thiệt thòi, còn đứa bướng bỉnh lại được bênh vực. Có nhà, đứa học giỏi được tung hô, đứa học kém bị bỏ mặc. Vậy mà, ngẫm cho kỹ, thường thì chính đứa con chịu thiệt thòi mới là người con hiếu thảo, cuối cùng gánh vác, chăm lo cho cha mẹ nhiều nhất.
1. Thói quen thiên vị – vô tình hay cố ý?
Nhiều cha mẹ nghĩ rằng mình thương con nào cũng như nhau, nhưng cách thể hiện lại không giống nhau. Có khi thương đứa út vì “nó còn nhỏ”, thương con trai vì “nó nối dõi”, thương con gái vì “nó mềm mỏng tình cảm”. Rồi từ thương thành chiều, từ chiều thành thiên vị.
Mà trẻ con nhạy cảm lắm. Chỉ cần một ánh mắt, một lời nói so sánh cũng đủ để chúng cảm thấy trong lòng cha mẹ có “bảng xếp hạng”.
2. Hệ quả của sự thiên vị
• Đứa được nuông chiều: thường ỷ lại, dễ sinh tính ích kỷ, quen nhận nhiều hơn cho.
• Đứa chịu thiệt thòi: hoặc sẽ trở nên mạnh mẽ, kiên nhẫn, biết nhường nhịn… hoặc sẽ mang theo nỗi tủi thân suốt đời.
Điều nghịch lý là: đứa được nuông chiều chưa chắc đã ở bên cha mẹ lúc khó khăn; còn đứa quen chịu thiệt thòi lại thường chính là người gánh trách nhiệm, chăm lo khi cha mẹ già yếu.
3. Công bằng không có nghĩa là chia đều
Một số cha mẹ hay nói: “Cha mẹ thương các con như nhau hết, làm sao mà công bằng tuyệt đối được.”
Thật ra, công bằng không có nghĩa là chia đều như cân đường hộp sữa, mà là biết cho đúng cái mỗi đứa cần. Con học kém cần được động viên, không phải lời chê. Con hiền lành cần được bảo vệ, không phải phó mặc. Con cá tính mạnh cần được uốn nắn, chứ không phải dung túng.
Công bằng, suy cho cùng, chính là tôn trọng giá trị và nhu cầu riêng của từng đứa trẻ, chứ không phải thiên vị bằng sự yêu thương cảm tính.
4. Một chút suy ngẫm
Xã hội ngoài kia vốn đã nhiều bất công. Nếu trong chính ngôi nhà của mình, đứa trẻ cũng cảm thấy không được đối xử công bằng, vậy thì còn nơi nào chúng có thể nương tựa?
Thương con, đừng để tình thương biến thành sự thiên vị. Vì cái giá phải trả không chỉ là mâu thuẫn anh em, mà còn là vết sẹo âm thầm trong tâm hồn con cái – vết sẹo đôi khi đi theo suốt cả đời.
👉 Có lẽ sẽ có cha mẹ đọc đến đây mà nghĩ: “Ta sinh con, ta có quyền thương đứa nào hơn thì thương.” Nhưng thử hỏi, nếu một ngày nào đó, chính đứa con hay bị bỏ quên mới là người bưng bát cơm, thay từng cốc nước cho cha mẹ, liệu lúc ấy cha mẹ có thấy xót xa vì đã từng thiên vị?
Cha mẹ thương con, xin hãy thương cho công bằng. Bởi công bằng không chỉ là công lý trong gia đình, mà còn là món quà nuôi dưỡng nhân cách, tình cảm và sự gắn kết anh em đến suốt đời.
Blog nguyễn hoà quân
